vua Musa I

Người giàu nhất lịch sử nhân loại sống ở châu Phi

Châu Phi luôn bị coi là châu lục nghèo nhất thế giới với những lục địa khô cằn và hoang mạc rộng lớn. Nhưng bạn sẽ phải ngạc nhiên khi biết rằng người giàu nhất lịch sử nhân loại là một người châu Phi. Đây là một tin tức vừa bất ngờ vừa thú vị.

Khi nói đến sự giàu có, chúng ta nghĩ ngay tới những cường quốc như Mỹ, Anh… và những vị tỷ phú nổi tiếng như Bill Gates, Warren Buffett cùng khối tài sản khổng lồ. Trong đó, Warren Buffett được nhiều người thán phục vì khả năng đầu tư xuất sắc của mình. Nhờ các hoạt động đầu tư chứng khoán, Warren Buffett đã trở thành tỷ phú thứ 3 thế giới và truyền cảm hứng cho rất nhiều nhà đầu tư đi theo triết lý đầu tư giá trị.

Ngược lại, khi nói đến sự nghèo khổ thì người ta hay liên tưởng tới những quốc gia châu Phi với khí hậu nóng nực và ẩn chứa biết bao dịch bệnh truyền nhiễm. Những hình ảnh về sự lầm than, đói khổ của trẻ em châu Phi luôn khiến nhiều người phải thương xót. Dường như cuộc sống của người dân nơi đây vẫn còn rất lạc hậu. Số lượng nhà đầu tư tài chính, chứng khoán cũng ít hơn hẳn so với các châu lục khác.

nguoi-dan-chau-phi

Trong những năm gần đây, dù kinh tế châu Phi đã phát triển hơn trước, nạn phân biệt chủng tộc cũng được đẩy lùi nhưng tỷ lệ nghèo đói ở các quốc gia châu Phi vẫn còn cao. Ít ai ngờ được rằng người giàu có nhất trong lịch sử nhân loại lại là một người

Theo tờ Time, quốc vương Musa I của châu Phi được đánh giá là người giàu có nhất mọi thời đại. Hơn 700 năm trước, khi châu Âu còn chưa phải là một châu lục giàu có như bây giờ với nền kinh tế tài chính thịnh vượng cùng sự xuất hiện của nhiều nhà đầu tư chứng khoán tài ba thì châu Phi lại nổi tiếng là mảnh đất trù phú và hưng thịnh.

Musa I  (k. 1280 – k. 1337) là Mansa (nghĩa là “vua của các vua” hay “hoàng đế”) thứ 10 của của Đế quốc Mali. Vào thời ông cai trị, Đế quốc Mali được thiên nhiên vô cùng ưu ái và ban cho nhiều sản vật độc đáo, có giá trị như vàng và muối.

Ngay sau khi lên ngôi, Musa I đã tiến hành mở rộng lãnh thổ của Đế quốc Mali. Ông sáp nhập thành phố Timbuktu và tái lập lại quyền lực của Gao. Theo tính toán, đế chế Mali lúc đó có thể bao gồm cả Mauritania, Senegal, Gambia, Guinea, Burkina Faso, Niger, Nigeria…

Musa I

Musa I không giàu lên nhờ khả năng đầu tư chứng khoán xuất sắc giống như Warren Buffett hay thiên phú công nghệ như Bill Gates mà phần lớn đến từ việc giao thương vàng và muối. Tài sản của ông cũng đến từ hàng loạt các thành phố, quốc gia bị ông chinh phục.

Theo lịch sử ghi nhận, tổng tài sản của Musa I tương đương với 400 tỷ USD (quy đổi về giá trị hiện tại), một con số khổng lồ vượt xa tổng tài sản của ba tỷ phú Bill Gates, Warren Buffett và Amancio Ortega cộng lại. Con số này khiến nhiều người phải sửng sốt.

Sự giàu có của Musa I được cả thế giới chú ý khi ông quyết định thực hiện cuộc hành hương từ quê hương tới thánh địa Mecca dài khoảng 6400km. Ông nổi tiếng là người sùng đạo. Trong 25 năm tại vị, ông ra sức phát triển đạo Hồi và không tiếc tiền bạc thực hiện cuộc hành hương tốn kém trên.

Chuyến hành hương đến thánh địa Mecca của Musa I được coi là chuyến đi xa hoa nhất lịch sử. Ông mang theo hàng chục nghìn binh lính, nô lệ và tùy tùng. Hoàng hậu và 500 hầu gái khác cũng đi theo để phục vụ chu đáo cho quốc vương giàu có này. Theo ước tính, tổng số người tham gia chuyến hành hương của Musa có thể lên tới 60.000 người – một con số quá khủng khiếp. Để chu cấp được tài chính cho cả một nhóm người lớn như vậy đủ thấy sự giàu có của Musa Mansa.

vua Musa I

Musa ra lệnh cho 500 sứ giả mặc áo lụa và một hàng dài lạc đà đều phải mang theo vàng thỏi hoặc túi chứa đầy vàng để ông có thể dễ dàng phân phát cho người nghèo khi ông gặp họ trên đường đi. Không những thế, ông còn tài trợ cho rất nhiều công trình xây dựng đền thờ. Vì lý do đó mà vua Musa được nhiều người dân yêu mến và coi ông là vị vua hào phóng nhất lịch sử.

Tuy nhiên, sự hào phóng của Musa đã vô tình làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến nền kinh tế tài chính của nhiều khu vực. Đặc biệt tại Cairo, sau khi Musa cho đi quá nhiều tiền rồi rời đi, ông vô tình tạo ra một làn sóng lạm phát mạnh mẽ nơi đây và giáng một đòn mạnh vào hệ thống tiền tệ thành phố.

Chỉ riêng số tiền – vàng đem cho đi thôi cũng nhiều đến nỗi làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới nền kinh tế của nhiều khu vực. Đặc biệt, tại Cairo, sau khi Musa thực hiện lòng tốt của mình và rời đi, ông vô tình tạo ra một làn sóng lạm phát mạnh mẽ nơi đây, giáng một đòn mạnh vào hệ thống tiền tệ của thành phố. Vàng bạc tràn lan khiến giá cả leo thang và lạm phát kéo dài suốt một thập kỷ. Cairo đã phải mất nhiều năm sau mới có thể ổn định lại tình hình kinh tế, tài chính.

Sau chuyến hành hương đến Mecca, vua Musa bắt đầu cho xây nhiều nhà thờ Hồi giáo lớn, cùng các thư viện khổng lồ, cung điện hoàng gia, và những trường học đạo Hồi trên khắp Đế quốc của mình. Ở thời vua Musa, nền giáo dục được miễn phí hoàn toàn nên đã thu hút nhiều người từ khắp mọi nơi trên thế giới đến trau dồi kiến thức

Tên tuổi của vua Musa và Đế quốc Mali giàu có đã lan rộng ra khắp thế giới và thu hút sự chú ý của những người vẽ bản đồ ở châu Âu. Trong tấm bản đồ ra đời vào năm 1375, vua Musa xuất hiện ở chính giữa Tây Phi với hình ảnh ngồi trên ngai vàng và cầm một thỏi vàng trên tay. Đây là biểu tượng cho sự giàu có của vị quốc vương này.

Cho đến nay, sau hơn 700 năm, vẫn chưa có một ai vượt qua được khối tài sản khổng lồ của vua Musa. Tuy thật khó để trở nên giàu có như ông ấy nhưng nếu bạn biết cách quản lý đồng tiền cũng như đầu tư chứng khoán đúng cách thì trong tương lai, bạn sẽ không còn phải bận tâm quá nhiều đến tài chính. Khi tài chính vững mạnh, bạn có thể thỏa sức làm những việc mình mong muốn và có một sống an nhàn.

Nguồn : Passion Investment Fund

kinh-te-giau-ngheo-tai-chau-phi

Nhìn lại phân cấp giàu nghèo tại Châu Phi

Nhiếp ảnh gia Johnny Miller đã có một loạt ảnh chụp từ góc nhìn trên cao của Cape Town – thủ đô Cộng hòa Nam Phi cho thấy cuộc sống đối lập giữa người giàu và người nghèo nơi đây. Nó cũng chính là hình ảnh đại diện cho cả châu Phi.

Nhắc tới châu Phi, người ta nghĩ ngay đến mảnh đất có khí hậu nóng và những hoang mạc rộng lớn hay sự phân biệt chủng tộc đã từng tồn tại ở đây. Mặc dù sự phân biệt chủng tộc đó đã kết thúc từ hơn 20 năm trước nhưng vẫn tồn tại sự phân biệt kinh tế rõ ràng giữa người da đen và người da trắng.

Trong những năm gần đây, nền kinh tế tài chính châu Phi đã có những bước phát triển nhất định. Nhiều nhà đầu tư bắt đầu có mong muốn rót vốn vào khu vực này. Tuy vậy, một thực trạng dễ nhận thấy ở đây chính là sự phân chia kinh tế khá rõ rệt. Điều này thể hiện qua những bức ảnh chụp từ trên cao của nhiếp ảnh gia Johnny Miller.

tuong-phan-cuoc-song-giau-ngheo

“Chụp ảnh từ trên cao rất thú vị vì nó đưa đến cho mọi người một cái nhìn mới về những nơi mà họ nghĩ rằng họ đã tường tận”, Miller nói.

“Con người có khả năng tuyệt vời cho rằng ta đã biết rõ về một vấn đề, đã nhìn thấy nó rất nhiều lần từ một quan điểm tương tự nhau. Điều này đã trở thành một thói quen. Nhưng khi bạn bay, bạn sẽ hoàn toàn thay đổi quan điểm đó”, Miller nói.

Đúng với tên gọi của bộ ảnh “Cuộc sống không bình đẳng”, trong khi người da trắng như ở trên những bậc thang cao cấp của xã hội thì hầu hết người da đen chiếm những bậc thang dưới cùng, nơi họ phải đối diện với sự nghèo đói, thất nghiệp và bất bình đẳng.

Sau khi chụp xong những hình ảnh từ trên cao của Cape Town, Miller đã điều khiển máy bay tự động bay sang các khu vực lân cận như Masiphumelele. Nơi đây có một cộng đồng khoảng 38.000 người, phần lớn là người da đen. Họ sống chủ yếu trong những chiếc lều mái thiếc.

Ngay bên cạnh đó là hồ Michelle, một vùng ngoại ô cao cấp. Những người giàu ở đây sẵn sàng đầu tư hàng triệu đô để mua những ngôi nhà sang trọng và hưởng thụ mức sống cao. Không có gì lạ lẫm khi hầu hết họ là người da trắng và có nhiều nguồn thu nhập đến từ công việc kinh doanh, đầu tư tài chính cá nhân

Chứng kiến cảnh tượng này, nhiếp ảnh gia Miller nói rằng sự phân biệt giàu nghèo ở đây là một nỗi tuyệt vọng. Một bên thì đầy rẫy bệnh tật, tội phạm, thất nghiệp và cả sự tức giận lẫn tuyệt vọng đến cùng cực. Bên còn lại thì dường như có tất cả mọi thứ, họ có sức khỏe, có niềm vui, có tài chính thịnh vượng và đủ loại hình tiện nghi, giải trí. Nụ cười của những người ở đó tràn đầy hy vọng và niềm tin vào tương lai.

kinh-te-giau-ngheo-tai-chau-phi

Những người giàu có điều kiện để mở mang tầm hiểu biết, được tiếp cận với công nghệ hiện đại và học cách kinh doanh, đầu tư tài chính, chứng khoán từ rất sớm. Trong khi đó, nhiều người da đen nghèo khổ đang chật vật xoay sở cuộc sống hàng ngày và chống chọi với bệnh tật, đói kém.

Các khu người giàu được ngăn cách với khu người nghèo bằng những căn lều tồi tàn, hàng rào điện hay chỉ là một vùng nước ngập. Đó là ranh giới chia cách và tất cả mọi người đều nhận thức rõ được vị trí và địa vị của mình trong xã hội này.

Kinh tế châu Phi đã phát triển hơn so với lúc trước, nạn phân biệt chủng tộc phần nào đã được đẩy lùi. Tuy nhiên, cuộc sống của người da đen vẫn còn rất nhiều khó khăn. Họ thật sự rất cần những nhà đầu tư hảo tâm giúp đỡ và mang lại tia hy vọng cho cuộc sống tăm tối của mình.

Nhìn chung, sự phân biệt giàu nghèo có mặt ở khắp nơi trên thế giới. Khoảng cách giàu nghèo cũng ngày càng được nới rộng, đòi hỏi lãnh đạo của mỗi quốc gia cần có các biện pháp, chính sách để thu hẹp khoảng cách này nhằm hướng tới một xã hội ổn định và tốt đẹp hơn.

Nguồn tin tài chính tại : www.hestia.vn !

Sự khốn khổ của người da đen ở Mỹ đến bao giờ mới kết thúc?

Sự phân biệt chủng tộc luôn là một vấn đề nhức nhối đối với nước Mỹ nói riêng và toàn thế giới nói chung. Dù xã hội đang ngày càng hướng tới sự công bằng nhưng dường như sự phân biệt chủng tộc vẫn chưa hoàn toàn được đẩy lùi.

Tháng 9/2016, cả nước Mỹ rúng động vì cách hành xử của cảnh sát Mỹ với người da đen khi bắn chết  Sylville K Smith. Vụ việc đã khiến cộng đồng người Mỹ da đen vô cùng phẫn nộ.

Sơ lược về vụ việc Smith bị cảnh sát Mỹ bắn chết

Theo thông tin từ ông Tom Barrett, Thị trưởng thành phố Milwaukee, hình ảnh ghi lại từ camera của cảnh sát cho thấy Sylville K Smith đã cầm súng chạy về phía cảnh sát. Khẩu súng đó nạp tới 23 viên đạn, đồng nghĩa với việc Sylville K Smith có thể có ý đồ tấn công, hành hung cảnh sát.

Còn theo thông tin tức cộng đồng từ ông Edward Flynn, Cảnh sát trưởng thành phố Milwaukee thì Sylville K Smith đã bị cảnh sát yêu cầu dừng xe vì có hành động khả nghi, có khẩu súng ăn cắp và từng bị bắt giữ nhiều lần. Smith xuống xe nhưng lại bỏ chạy chứ không hề hợp tác điều tra.

Trong quá trình rượt đuổi, khi được yêu cầu bỏ súng, Smith đã không tuân theo. Một cảnh sát đã bắn chết Smith và chỉ vài giờ sau đó, bạo loạn đã bùng phát tại Mỹ. Hàng trăm người lao ra đường biểu tình, đập phá xe cảnh sát, thiêu rụi các cơ sở kinh doanh… Vụ bạo loạn đã khiến ít nhất 4 cảnh sát bị thương và 7 xe cảnh sát bị phá hủy.

Để ổn định tình hình, cảnh sát đã buộc phải bắn chỉ thiên để giải tán đám đông và bắt giữ 17 người tham gia bạo loạn về thẩm vấn. Thị trưởng thành phố cũng yêu cầu tất cả cư dân hãy bình tĩnh và nhanh chóng trở về nhà để lực lượng chức năng lập lại trật tự.

Sự phân biệt chủng tộc vẫn còn tồn tại ở Mỹ

Sự phân biệt chủng tộc có vẻ vẫn còn tồn tại ở một đất nước nổi tiếng văn minh như Mỹ. Trước vụ bắn chết Smith, dư luận Mỹ đã rất bức xúc khi cảnh sát bắn bị thương Charles Kinsey – nhà trị liệu các vấn đề về hành vi da đen ở Miami vào ngày 18/7.

Ông Maina Kiai, một quan chức của Liên Hợp Quốc cho biết trong chuyến du hành khắp nước Mỹ 17 ngày gần đây của ông, ông đã nhận thấy vấn đề bất bình đẳng và phân cực về ý thức hệ tại Mỹ.

Ông Kiai thẳng thắn nhận xét: “Sức mạnh kinh tế của nước này được xây dựng trên sự chiếm hữu nô lệ đối với người gốc châu Phi và làn sóng người nhập cư phải đối mặt tình trạng phân biệt đối xử, sự quấy nhiễu hoặc tệ hại hơn nữa”. Mặc dù đều là người Mỹ nhưng những người Mỹ gốc Phi từ xưa tới nay luôn phải đối mặt với một chuỗi đàn áp có hệ thống.

Theo báo Washington Post, cuộc chiến chống ma túy là một ví dụ hoàn hảo ở đây, cứ 15 người da đen thì có 1 người bị cầm tù. Ngoài ra, cứ 13 người Mỹ gốc Phi thì 1 người bị tước quyền bầu cử do bị kết án phạm trọng tội. Người Mỹ gốc Phi thường xuyên bị cảnh sát quấy riễu. Ví dụ như họ có thể bị cảnh sát “hỏi thăm” khi đang đi dạo trên phố hay tụ tập đông người.

Ngành tư pháp Mỹ dường như đang cố gắng củng cố luật pháp và trật tự chủ yếu nhắm vào người Mỹ gốc Phi và các cộng đồng thiểu số khác. Những người da đen tham gia các cuộc biểu tình, phản đối thường bị cảnh sát đối xử một cách cứng rắn hơn hẳn người da trắng. Có nhiều ý kiến cho rằng người da đen thường bị giam giữ lâu hơn và đối mặt với nhiều cáo buộc hơn.

Không chỉ người da đen mà ngay cả người da trắng cũng nhận ra sự phân biệt chủng tộc khá rõ ràng này. Trong cuộc thăm dò của hãng Pew gần đây cho thấy 84% người Mỹ da đen cho rằng cảnh sát đối xử với họ không công bằng, trong khi 50% người da trắng cũng có suy nghĩ như vậy.

Người dân da đen vẫn luôn vùng lên đấu tranh để đòi quyền công bằng. Sự phân biệt chủng tộc nên nhanh chóng được đẩy lùi để hướng tới một xã hội văn minh hơn trong tương lai.

Nguồn : Blacknessyes.com

 

Triển lãm ảnh cộng đồng người da đen tại Mỹ

Tháng 1/2009, người dân nước Mỹ nói riêng và toàn thế giới nói chung “vỡ òa” khi ông Barack Obama chính thức trở thành tổng thống da màu đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ. Chỉ hơn một tuần sau đó, triển lãm ảnh cộng đồng người da đen đã diễn ra tại Bảo tàng Lịch sử Mỹ.

Sự phân biệt chủng tộc giữa người da đen và người da trắng đã diễn ra suốt bao nhiêu năm qua. Ở Mỹ, đất nước nổi tiếng với sự tự do và công bằng một lần nữa khiến toàn thế giới phải ngạc nhiên khi có vị tổng thống da màu đầu tiên trong lịch sử mang tên Barack Obama.

Barack Obama sinh ngày 4/8/1961 thuộc Đảng Dân chủ. Ông gây ấn tượng mạnh với các bài diễn thuyết đầy lý lẽ và cảm xúc. Obama luôn cố gắng trò chuyện với toàn dân như một khối thống nhất để lan truyền cảm hứng. Bài diễn văn nhậm chức hay bài diễn thuyết về chủng tộc và tôn giáo của ông luôn khiến người nghe xúc động.

Trở lại với năm 2009, hơn một tuần sau khi Barack Obama nhậm chức tổng thống, vào ngày 31/1/2009, triển lãm ảnh mang tên Picturing The Promise (Chụp Ảnh Lời Hứa) đã diễn ra tại Bảo tàng Lịch sử Mỹ.

Triển lãm trưng bày rất nhiều bức ảnh mà chủ yếu là ảnh đen trắng ghi lại lịch sử và văn hóa của người da đen tại nước Mỹ. Nhiều người, đặc biệt là những người da đen đã vô cùng xúc động khi ngắm nhìn những bức ảnh này. Chúng như kéo họ quay ngược thời gian, trở về với quá khứ để tìm hiểu nguồn cội của mình.

Larry Owens – người gác cổng tại Bảo tàng Lịch sử Mỹ đã nói: “Triển lãm đưa tôi về thời điểm khi tôi còn là một cậu bé vừa đặt chân đến Washington. Tôi đã khóc khi triển lãm khai trương. Tôi chưa từng tưởng tượng điều này có thể xảy ra”. Đây là cảm nhận chung của nhiều người dân Mỹ.

Hầu hết các bức ảnh trong buổi triển lãm được chụp tại studio ở thủ đô Washington của nhiếp ảnh gia Addison Scrulock. Ðó là chân dung của biểu tượng nhạc jazz Duke Ellington hay Sidney Poitier – người da đen đầu tiên đoạt giải Oscar và cả Lillian Evans Tibbs – nữ ca sĩ opera thành danh tại Nice, miền nam nước Pháp, rồi sau đó đạt đến tầm quốc tế nhưng không được phép biểu diễn tại các điểm còn nặng phân biệt chủng tộc ở Mỹ.

Ngoài ra còn có những bức ảnh về cuộc sống thường nhật của tin cộng đồng da đen tại thủ đô Washington khi họ bắt đầu đẩy lùi những biên giới của định kiến để cùng chia sẻ “giấc mơ Mỹ” hay những khoảnh khắc họ nổi loạn khi Martin Luther King Jr bị ám sát vào năm 1968.

Nhìn những bức ảnh này, không ít người nhớ lại sự phân biệt chủng tộc nặng nề ở Mỹ đã gây ra biết bao đau thương cho người da đen. Nhưng thật may mắn khi đó chỉ là quá khứ, nước Mỹ và toàn thế giới đang hướng tới sự công bằng đối với tất cả mọi người và sự phân biệt chủng tộc ngày càng được đẩy lùi.

Sự kiện nước Mỹ có tổng thống da đen đầu tiên trong lịch sử không chỉ là một sự kiện chính trị quan trọng mà còn có những ý nghĩa đặc biệt khác. Nó thể hiện người da đen đang được nhìn nhận một cách công bằng và không còn gặp rào cản trong công việc, sự nghiệp như trước nữa.

Triển lãm ảnh cộng đồng người da đen này đã kéo dài đến cuối năm 2009, kết thúc vào ngày 15/11. Nó giúp người dân Mỹ nói chung và người Mỹ da đen nói riêng có cơ hội nhìn lại quá khứ để không quên đi cội nguồn, đồng thời vững tin hơn vào hiện tại và tương lai.

Nguồn : Blacknessyes.com